Khi nói những lời này, giọng điệu của Ninh Tuyết vô cùng bình thản và tự nhiên, không hề lẫn chút cảm xúc dư thừa nào.
Dường như nàng đã sớm quen với cái chết.
Tu tiên giới vốn chẳng phải nơi cưỡi hạc tiêu dao, tự tại vô lo, cũng chẳng phải chốn trường sinh bất tử, mà là nơi người ta vì tranh đoạt tài nguyên mà không từ thủ đoạn, chém giết lẫn nhau.
Trên con đường ấy, bất cứ ai cũng có thể bỏ mạng.




